Tháng Năm

Những ngày cuối mùa xuân thơm hương mầm lá. Đi qua công viên những trưa nắng gắt đã ngửi thấy mùi đất và thảo mộc lan nồng trong không khí bị hun nóng. Trời thì xanh biếc và trong suốt lung linh như thủy tinh. Dưới chân, hoa dẻ tàn, cánh trắng dập lan tỏa một thứ hương ngọt dịu.

Ừ thì Paris bẩn, Paris bụi, Paris đông người, Paris làm việc như một guồng máy không ngừng nghỉ. Những gương mặt phờ phạc dưới tàu điện ngầm như bạc đi trong cái thứ ánh sáng trắng nhờ của đèn trần. Nhưng những ngày tháng Năm tươi đẹp thế này, tôi và bạn lại bảo nhau, chúng mình quá hạnh phúc. Kiếp trước dù không thuộc team giải cứu trái đất nhưng chắc cũng là anh hùng dân tộc thì giờ mới có thể đứng đây, trên cầu Concorde, dưới bầu trời tự do và lộng gió nghe lòng rạo rực đón hè về.

 

Những thứ gần đây:
  • Đọc xong “Ways of Seeing” của John Berger, thực sự là một cuốn sách tuyệt vời làm mình vỡ ra rất nhiều thứ không chỉ nằm trong khuôn khổ tranh dầu của hội họa phương Tây mà còn cả những vấn đề xã hội, văn hóa, lịch sử và tâm lý châu Âu từ thời kỳ cách mạng công nghiệp và chủ nghĩa đế quốc.
  • Bắt đầu đọc “Dans la Forêt de Sibérie” của Sylvain Tesson – cứ có gì liên quan đến rừng là mắt lại sáng ra. Có lẽ thực sự là mình phải bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc tẩu thoát ngay từ bây giờ thôi.
  • Tìm thấy AN rồi, hóa ra tên tiếng Pháp của nó là “Les Délices de Tokyo”, và hóa ra là có cả sách nữa. Mình vẫn nhớ lần đầu tiên xem là lúc bay từ Việt Nam sang, không khóc nhiều lắm, nhưng vẫn nhớ như in cảm giác buồn mang mác mà ấm áp vô ngần, nhớ những tán anh đào chuyển mùa từ xuân, hạ, thu, đông, rồi lại xuân.
  • Nghiên cứu về Art Nouveau, Art DécoBauhaus, thực sự là quá may mắn khi được dành thời gian để đọc sách như thế này.
  • Đi qua khu truyện tranh trong FNAC, đứng coi cọp lại bộ “Bảy viên ngọc rồng” một lúc, lại cười hí hí trước cái sự đáng yêu vô cùng tận của bạn Songoku, hình mẫu người chồng lý tưởng đầu tiên của tôi  #
  • Xem “The Tale of Princess Kaguya”, nhìn những nét vẽ than chì và màu nước tinh tế, uyển chuyển đến mức cảm thấy muốn khóc vì hạnh phúc. Và vì tủi thân.
  • Cuối cùng, trong một buổi tối cai nghiện anh, đã mang “Red Turtle” ra xem, đẹp quá là đẹp, tới mức không thể thốt nên lời. Mà cũng không có lời nào để thốt lên. Chỉ có tiếng sóng, tiếng nhạc, tiếng chim, tiếng bão tố và những âm thanh nguyên bản nhất.

 

 

Share your thoughts