Tháng ba quẩn quanh

Những ngày tháng 3 trôi qua nhanh hơn chớp mắt. Vậy là 1/4 của năm đã lùi vào quá khứ. Tháng 4 rực rỡ và vô tư ùa đến khi tôi còn chưa tìm ra hết câu trả lời cho bản thân. Khó khăn nhất là phải đưa ra quyết định khi mình chưa có đủ lòng tin và sự can đảm. Thế nên tôi cứ luẩn quẩn, loanh quanh trong các mớ hỗn độn của những điều đã biết và mọi hồ nghi.

Khi bắt đầu chớm đến 30, tôi thấy mình bị đẩy vào guồng sống gấp, vì cảm nhận rõ ràng vốn thời gian của mình ngày càng trở nên cạn kiệt, tôi lao vào học, đọc, thử nghiệm và gần như không để cho mình nghỉ ngơi. Tôi ép bản thân đến những giới hạn nhất định để bù đắp cho cái giá mình phải trả khi quyết đi rẽ ngang. Nhưng đồng thời, tôi bắt đầu sợ hãi, vì thời gian và sức lực dần trượt khỏi tay, tôi sợ mình sẽ thất bại, sợ một lần thử không thành sẽ dẫn đến việc bắt đầu một chuỗi cố gắng vô ích khác. Vì vậy, việc tôi ngập lụt vào đống self-help, self-improvement và các thể loại non-fiction khác nhằm giảm thiểu tối đa những nguy cơ tiêu cực. Nhưng càng đọc, càng thấy bị lún sâu vào sự sợ hãi và hèn nhát, càng mông lung và khó khăn khi ra quyết định chính xác. Đến một lúc nào đó, tôi sợ rằng thứ tài sản lớn nhất mà tôi có – trực giác và bản năng mãnh liệt – sẽ bị lu mờ đi bởi những nghiên cứu, những câu chuyện, trải nghiệm cá nhân, các loại bias trong truyền thông, và hậu quả đáng sợ nhất là trở thành con nghiện thông tin, đánh mất sự tự chủ và độc lập trong suy nghĩ và hành vi.

Nhưng tối qua, khi xem “Rebel Pope” về Giáo hoàng Francis trên NatGeo, có một câu làm tôi sững người, “Mọi người đều có thể có sai lầm. Bạn bắt buộc phải lựa chọn, hoặc là đi theo trái tim, hoặc đi theo lý trí.” Và tôi biết rằng mình không thể do dự thêm lâu hơn nữa. Đây sẽ là sự khởi đầu mới, dù cho con đường của tôi có rẽ theo hướng nào, nhất định vẫn sẽ đứng vững và tin rằng, vào thời điểm này, quyết định của tôi là tốt nhất có thể trong khả năng của mình.

 

 

Share your thoughts