Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền

Thu vàng. Vàng từ nụ cúc chúm chím, vàng cả vạt nắng hanh hao. Cả những quả hồng cũng vàng rực như đèn lồng nhỏ xinh. Nhưng với tôi, mùa thu bắt đầu từ quả thị. Giữa trưa nắng gắt giao mùa, đưa quả thị vàng ươm lên mũi tự dưng thấy dịu dàng hẳn lại, như có ngọn gió mát lành thổi qua, đưa tôi trở về miền thơ ấu.

Ngày còn bé cứ đến gần ngày tựu trường là lại háo hức chờ mẹ đi chợ mang về cho quả thị, háo hức hít hà, háo hức mân mê trên tay, chờ ngày nó chín để… ăn. Lớn một chút mới biết nâng niu quả thị, bắt đầu từ cái háo hức đi tìm dây len đan giỏ thị. Rồi cặm cụi đan đan, buộc buộc sao cho vừa, cho khéo. Đến khi nhìn thấy quả thị của mình nằm ngoan ngoãn trong cái giỏ mới thở phào và nhoẻn miệng cười. Mấy đứa trẻ con trong khu tập thể chúng tôi lớn lên bên nhau, thân thiết như chị em, đi đâu cũng chờ nhau, chơi gì cũng chơi cùng nhau, có gì cũng chia sẻ với nhau. Cứ đến mùa thu là mỗi đứa lại lủng lẳng một cái giỏ, đứa màu trắng, màu vàng, đứa màu xanh, màu đỏ… Đứa khoe có quả thị to nhất, đứa giỏ lại đựng được nhiều thị nhất, đứa biết giữ thị lâu nhất…

Những quả thị nhỏ nhắn, tròn trĩnh, ban đầu có thể còn hơi xanh nhưng chỉ mấy ngày là đã căng mọng hương thơm. Cái mùi hương ngọt ngào, nhẹ nhõm, gợi nhớ về những gì thân thiết, gần gũi, mộc mạc nhất. Giữa muôn vàn mùi hương, mùi nước hoa, mùi dầu gội, mùi gel xịt tóc, mùi nước xả vải, thanh tao có, quyến rũ có, nhẹ nhàng hay nồng nặc đều có tất, chỉ cần biết dừng lại, tìm kiếm sẽ phát hiện ra cái mùi rất mỏng nhưng dai, quấn quýt, len lỏi, rất đặc trưng của mùa thu, sẽ hiểu tại sao hương thơm ấy lại đi vào cả chuyện cổ tích, lại gắn với người con gái rất đỗi hiền hậu nọ. Nó ám ảnh cả vào giấc ngủ của những cô bé con với ước mơ được gặp cô Tấm xinh đẹp, với cả niềm tin thơ ngây tinh khiết vào những điều tốt đẹp nhất.

 

 

Share your thoughts