MOVIES | THE QUEEN’S GAMBIT

Vào một buổi chiều thứ bảy, mình ngồi trong nhà nhìn ra. Nắng xiên qua những tán cây úa vàng ngoài cửa sổ, trời trong và cao. Thiên nhiên đẹp dịu dàng, thứ sắc đẹp chín muồi sắp sửa lụi tàn. Một nỗi buồn tê tái len lỏi vào tim. Tự dưng muốn khóc mà không hiểu vì sao. Mình nhớ đến Beltik của The Queen’s Gambit. Trong một lần tranh cãi với Beth, cậu bỗng nhiên nhận ra rằng mình không còn yêu cờ vua như trước đây, những đam mê và nỗi khát khao chiến thắng không còn xâm chiếm tâm hồn và thời gian của của cậu nữa. Và Beltik, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật, đã quyết định rẽ theo một con đường khác, bằng phẳng hơn, an toàn hơn, nhưng cũng ít rực rỡ và cháy bỏng hơn. Và mình chợt nhận ra mình sợ rằng mình chính là Beltik.

Mình dạo này vẫn vẽ, vẫn viết, vẫn cố gắng cắt xén thời gian chỗ này chỗ kia, nhưng cái trạng thái thăng hoa trở nên hiếm hoi, có thể một phần vì không có đủ thời gian để có thể trôi sâu được vào ‘dòng chảy’, do những tác nhân phân tán sự tập trung bủa vây, do lười, do ì ạch của tuổi tác. Mình không biết chính xác là do đâu, nhưng mình trốn tránh nghĩ về nó, bởi nếu thực sự phải đối mặt với câu hỏi ấy, mình sợ rằng mình phải chấp nhận rằng mình không còn đam mê nghệ thuật như trước. Mình không còn dành hàng giờ gò lưng trên giấy và vui sướng khi lên màu. Mình sợ rằng kim chỉ nam của cuộc đời mình, thứ mang lại cho mình mục đích sống, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra mình vẫn có sứ mệnh, có nhiệm vụ phải hoàn thành trong đời, ấy là đi theo tiếng gọi của trái tim, cuối cùng không còn nữa, mình sẽ phải đối mặt với sự trống rỗng cùng cực, với bất tận hoang mang.

Một mặt mình muốn được sống cuộc sống của một người bình thường, cân bằng mọi khía cạnh quan trọng như công việc, xã hội, các mối quan hệ với đam mê và sở thích, một mặt mình thầm ao ước có thể vứt bỏ tất cả mọi thứ, chỉ cần hàng ngày hàng giờ được vẽ và viết và suy ngẫm và ước mơ, chỉ cần sống một cuộc sống thật giản dị về vật chất nhưng giàu có về tinh thần. Mình muốn có thể bất chấp hết, hi sinh hết cho một thứ duy nhất, như Hikaru với cờ vây, như Beth với cờ vua.

 
 

Share your thoughts