Healing | Chén trà nhỏ

Tôi về nhà tầm 7h30 đến 8h, vẫn biết là rất muộn nhưng những ngày mùa hè mặt trời vẫn thức tới 10 giờ tối nên cảm giác mình vẫn còn chút thời gian để sống cho bản thân.

Bước qua khung cửa, thay đồ rồi bắt đầu tuần tự thực hiện những nghi thức nho nhỏ, chăm sóc da sạch sẽ thơm tho, pha matcha với sữa đậu nành và mật ong uống kèm với mochi kem trà xanh, tôi lún sâu xuống đống gối ôm vây quanh người, ườn ra ngắm mây trắng bay lững lờ qua cửa sổ. Hoàng hôn xuống bồ câu lượn loạn xạ trên nên trời màu hồng cam. Vừa đếm máy bay thả khói ngang dọc, vừa tập thở, vừa nghe lũ chim líu ríu bay vội về nhà. Tinh dầu cam thanh mát lan tỏa trong gian phòng. Tôi đã đắn đo mãi xem có nên mua đèn đốt tinh dầu trứ danh của MUJI không nhưng cuối cùng đã chọn kiểu đèn đốt nến nguyên thủy. Ngọn lửa thật sự có một sức hút kỳ lạ, khiến tôi cứ nhìn vào ánh nến mãi như bị thôi miên. Chén trà nhỏ vẫn còn hơi ấm trong lòng tay. Nước men chuyển sắc từ vàng nhạt sang xanh ngọc rồi cuối cùng là xanh lam, lúc đứng ở cửa hàng bán đồ Nhật, tôi đã biết là mình sẽ ẵm về, vì khi cầm nó trong tay có cảm giác như nâng niu cả một đại dương thu nhỏ. Về nhà rồi vẫn còn bị cái màu xanh dịu dàng ấy mê hoặc, cứ nhìn tách trà mà cười ngoác tận mang tai, đến mức Hiền đã phải trêu mãi không thôi. Cái chén đặc biệt này tôi chỉ dùng vào một việc duy nhất là uống matcha, đều đặn mỗi ngày một lần, giống như một nghi thức nhỏ để xoa dịu và thanh rửa tâm hồn sau một ngày mệt mỏi. Khi đầu óc thư thái, tôi bắt đầu đọc sách, đọc say mê và tập trung đến độ chỉ dừng lại khi không còn có thể thấy mặt chữ mới bỏ sách xuống đi ăn cơm. Ở nhà, tôi cho phép mình trôi nhẹ nhàng theo dòng thời gian, tôi không nhìn đồng hồ, không xem điện thoại, không biết chính xác là mấy giờ, chỉ có ánh sáng tự nhiên là chỉ báo duy nhất.

Không cần phải đi đâu xa xôi, cũng không cần phải làm những điều mới mẻ. Chỉ chậm rãi thưởng trà. Chậm rãi đọc sách. Chậm rãi mơ mộng. Chậm rãi hoài niệm. Chậm rãi viết và vẽ và yêu thương bản thân mình. Chậm rãi mà sống.

Những ngày này, về nhà là một niềm hạnh phúc.

 

Share your thoughts