MOVIES | Little Forest

Mùa thu, xem lại “Little Forest”, nhớ lại lời cậu bạn của Ichiko nói về chuyện chỉ có những người thực sự làm việc với có quyền nói về những thứ chính tay họ làm ra, là bởi họ có trách nhiệm trực tiếp với chúng, và do đó, lời họ nói mới có sức nặng thực sự. Sau tất cả những bức tranh thiên nhiên đẹp đẽ, những món ăn bình dị thì những lời ấy mới là thứ đọng lại sâu sắc nhất trong lòng mình.

Không phải dễ dàng nhưng mình tự dặn lòng bớt phán xét, chỉ trích, bớt áp đặt ý kiến cá nhân một cách giáo điều lên người khác, bởi một sự thật hiển nhiên rằng mình không làm công việc của họ, sống cuộc đời của họ, mình không có tư cách để nói về chúng một cách phiến diện như chúng là của mình. Mặt khác mình cũng cố gắng tự tay làm mọi việc, từ những thứ nhỏ nhặt để chăm sóc bản thân và người khác, như làm việc nhà, lau chùi đồ đạc, giặt đồ bằng tay, tưới cây và nấu nướng, cho đến sáng tạo ra một thứ mới, như viết, vẽ và làm đồ thủ công, để tự trải nghiệm quá trình tạo nên những thứ mình yêu thích, thay vì chỉ ngồi nhìn và mơ ước. Tự làm bằng đôi tay của mình, đôi khi vất vả và tốn thời gian ghê lắm, nhưng trong thời đại thị giác bị kích thích đến quá tải, dành thời gian để khơi gợi những giác quan khác là cả một sự xa xỉ miễn phí. Xúc giác, thính giác, vị giác, khứu giác đều được sử dụng để mang lại những khám phá nho nhỏ về những đồ vật thường ngày tưởng đã quá quen thuộc, kết nối lại với bản thân và cơ thể của mình.
Thành quả lao động dù nhỏ nhoi nhưng cảm giác viên mãn và tự hào khi nhìn nhà cửa sạch sẽ, nhìn bạn ăn ngấu nghiến một món ngon, viết xong một bài văn, vẽ xong cái tranh là một sự hài lòng và hạnh phúc vô hạn. Sáng tạo giúp mình vượt qua khỏi sự ù lì, khám phá ra những khả năng mới của bản thân, thấu hiểu và trân trọng công sức của người khác.Và thực sự sống.

Sống, nỗ lực, tận hưởng và để lại những giấu vết nhỏ của bản thân trên thế giới này.
 
 
 

Share your thoughts