Cho một buổi chiều cuối tháng 11

Mùa đông hóa ra cũng có lúc hiền lành thế này. Như chiều nay. Nắng rất nhạt và gió mơn trớn. Còn không khí thì đặc biệt dịu dàng. Không hề có cái hanh khô hay buôn buốt của một chiều đầu đông.

Đi chậm thật chậm để ngắm nhìn mọi thứ, cả cảnh vật và con người ở cái thành phố xô bồ này. Tất cả hiện ra như một bức tranh trước mắt em. Mọi ồn ào bỗng dưng tan dần đi. Không gian trở nên tĩnh lặng để em chìm vào những suy nghĩ của mình.

Tự nhiên muốn ngồi trên gác nhỏ, uống trà sữa ngọt ngào, hướng tầm mắt trên những mái ngói lô xô và ngâm nga một điệu nhạc bình yên nào đó.

Tự nhiên muốn bé lại như cô bé con học mẫu giáo, nhìn cuộc sống đầy vô tư và háo hức.

Tự nhiên muốn ngồi nói những câu chuyện nhăng nhít, vô bổ nhưng vô hại với lũ bạn.

Tự nhiên thèm sống chậm lại, bù cho bao ngày tháng đuổi theo những dãy deadlines, để thấy mình thực sự đang sống và thưởng thức cuộc sống của mình.

Và em thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Đã qua rồi những sóng gió, thăng trầm. Dẫu tim có đau thêm lần nữa thì em vẫn sẽ vượt qua. Thứ khủng khiếp nhất đã chịu đựng được thì mọi vết thương khác rồi cũng sẽ được chữa lành. Và tự dặn mình phải thương lấy cái thân mình, phải biết ki cóp những niềm vui nhỏ nhặt nhất, vì xét cho cùng, đó là tất cả những gì em đang có trong tay.

 

Tháng 11/ 2009

 

 
 

0 Comments

Be the first to comment on this article.

bachdongreply
02/12/2015 at 14:04

chú ý mới thấy bài ni được viết cách đây sáu năm rồi mà anh cứ tưởng là mới thôi, chừng ấy năm mà Em vẫn vậy, cũng như hồi anh mới quen biết, :).
một trong những điều lôi cuốn mình về Hà Nội là tiết lạnh trời đông, đôi lúc cứ buốt tận trong tim…

Reply to bachdong Cancel reply